Uncategorized

Ngực em bầy chật một ô buồn (*)

Nhược Lạc

tumblr_inline_n9hgwlzNFL1qhlh68

Hôm nay tôi đọc được vài điều, không hiểu sao đều ít nhiều liên quan đến ngực. Mà ngực thì, ngoài định nghĩa “là một bộ phận để nuôi con” như lời chị đồng nghiệp đã nói ra, tôi chỉ còn nhớ mấy câu thơ sau của bác Hoàng Hưng:

“Ai bảo em tô môi trước tuổi
Ai bảo em mặt trời hoàng hôn
Ai bảo em da trắng nhễ nhại
Ngực em bầy chật một ô buồn”

Bây giờ, nói về cái sự đầu tiên tôi gặp phải. Một cô gái tôi biết nhận được lời bông đùa, rằng ngực nhỏ khó kiếm người yêu, em biết không. Và cô ấy bật cười.

Tôi biết không nhiều cô gái có thể bật cười. Nhiều cô gái, có thể trong đó là cả tôi của thời trước, đã ôm một nỗi mặc cảm chỉ vì đôi gò không bồng đảo…

View original post 498 more words

Advertisements
Standard
Uncategorized

ở Saigon 17

Mai Hà lơ lửng trên mây

Bọn trẻ con chờ mình tới mỗi chiều
Chúng hỏi mình nhiều về bầu trời và những cái cây
Có phải mưa rớt xuống từ mây?
Có phải gió đi khắp nơi không chị?
Và liệu trong không khí, có những nàng tiên nhỏ đang bay?

Và chúng mình dắt tay
Đi cùng nhau qua những ngày mùa hạ
Dừng một chút bên Sài Gòn hối hả
Nói về tất cả những điều lành

Tin rằng cuộc đời vẫn rất xanh

Mình không cần biết ở đâu thì cần đi nhanh
Nhưng ở đây thì mình chỉ cần chậm rãi
Đôi khi ngừng lại
Chỉ để hát một bài ca
Hay ngồi dõi mắt rất xa
Nhìn hoàng hôn đang từ từ buông xuống
Khi ấy mình luống cuống
Cuộc đời ấy đẹp đến dường này

Bọn mình tin vào hôm nay
Những điều sẽ làm
Những điều chưa viết

View original post 101 more words

Standard